Dữ liệu của ngân hàng Deutsche Bank cho thấy thị trường tiền tệ thế giới phân hóa rõ rệt, khi Mỹ Latin nằm ở cả hai đầu bảng xếp hạng, còn nhiều đồng tiền châu Á chịu sức ép giảm giá.
Deutsche Bank đã so sánh biến động của 36 đồng tiền lớn trong giai đoạn một năm kết thúc vào ngày 30/6/2026. Kết quả cho thấy mức tăng, giảm của một số đồng tiền là gần 20%, phản ánh sự khác biệt đáng kể về điều kiện kinh tế, lãi suất và khả năng tự chủ năng lượng giữa các quốc gia.
Dẫn đầu bảng xếp hạng là peso Colombia, tăng 19,2% so với USD. Mức tăng này cao hơn 6 điểm phần trăm so với shekel Israel, đồng tiền đứng thứ hai với mức tăng 13,2%.
Forint Hungary, rand Nam Phi và peso Mexico lần lượt giữ ba vị trí tiếp theo, hoàn tất nhóm năm đồng tiền tăng giá mạnh nhất. Nhìn chung, lãi suất cao có thể khiến một đồng tiền trở nên hấp dẫn hơn đối với các nhà đầu tư quốc tế đang tìm kiếm lợi suất. Nhu cầu đầu tư tăng lên sau đó có thể hỗ trợ giá trị của đồng nội tệ.
Mỹ Latin có cả đồng tiền tăng mạnh nhất và giảm sâu nhất trong bảng xếp hạng. Trái ngược với mức tăng 19,2% của peso Colombia, peso Argentina giảm tới 18,9% so với USD. Như vậy, khoảng cách giữa hai đồng tiền lên tới 38,1 điểm phần trăm.
Trong khi nhiều đồng tiền Mỹ Latin nằm ở nhóm tăng giá, châu Á lại chiếm phần lớn những vị trí cuối bảng. Có tới 6 trong số 8 đồng tiền giảm mạnh nhất thuộc khu vực này.
Đồng won Hàn Quốc giảm 12,6% so với USD, còn yên Nhật mất 11,3%. Các đồng tiền châu Á khác cũng chịu sức ép do nhiều nền kinh tế trong khu vực phụ thuộc lớn vào năng lượng nhập khẩu.
Khi giá năng lượng tăng, đặc biệt do chiến tranh Iran, các quốc gia này phải chi nhiều tiền hơn để nhập dầu khí, kéo theo nhu cầu mua USD để thanh toán. Điều này làm tăng sức ép giảm giá đối với đồng nội tệ tại những nước như Nhật Bản, Hàn Quốc và Ấn Độ.
Mức độ phụ thuộc của Nhật Bản và Hàn Quốc đặc biệt lớn. Nguồn cung trong nước chỉ đáp ứng lần lượt khoảng 13% và 19% nhu cầu năng lượng của hai quốc gia này.
Cũng ở châu Á, đôla Hồng Kông, dirham UAE, riyal Qatar và riyal Saudi Arabia gần như không thay đổi so với USD, với mức biến động chưa đến 0,2%. Sự ổn định này không phải ngẫu nhiên. Cả 4 đồng tiền đều được neo giá hoặc gắn chặt với USD, nhờ đó hạn chế biến động tỷ giá.
Cơ chế neo vào USD cũng đặc biệt quan trọng đối với các nền kinh tế vùng Vịnh, bởi dầu mỏ, mặt hàng xuất khẩu chủ lực và nguồn thu quan trọng nhất của họ, chủ yếu được định giá bằng đồng tiền Mỹ.




Trong tuần qua, các nỗ lực ngoại giao nhằm mở cửa eo biển Hormuz vẫn dậm chân tại chỗ, khiến giá dầu tăng mạnh trở lại...
Trong bối cảnh AI tạo sinh có thể nhanh chóng cung cấp câu trả lời cho hầu hết mọi vấn đề, vai trò của trường đại học đang được đặt trước một câu hỏi mới: Nếu máy móc có thể cung cấp kiến thức, nhà trường sẽ mang lại giá trị gì cho người học...
Đầu tháng này, Mỹ và Nhật Bản đã có bước đi hiếm thấy khi phối hợp can thiệp để chặn đà lao dốc của đồng yên, qua đó không chỉ ổn định đồng tiền Nhật Bản mà còn phát đi một thông điệp lớn hơn tới thị trường tài chính châu Á…
Trong báo cáo mang tên “Gian lận chuyển tải quy mô lớn” mới công bố gần, Nhà Trắng cho rằng Trung Quốc đã đưa hàng hóa qua những quốc gia và vùng lãnh thổ chịu thuế quan Mỹ thấp hơn, sau đó mới xuất sang Mỹ...
Danh sách những hãng hàng không có vốn hóa lớn nhất thế giới gồm nhiều mô hình kinh doanh khác nhau, từ các hãng truyền thống sở hữu mạng lưới bay toàn cầu đến những hãng siêu tiết kiệm…
Chiều 11/8, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã tổ chức Diễn đàn: “Hoàn thiện chính sách tạo lợi thế cạnh tranh thúc đẩy phát triển năng lượng”.
Trong nhiều năm, khi nói đến tăng trưởng kinh tế, Việt Nam thường đặt trọng tâm vào ba động lực truyền thống: xuất khẩu, đầu tư và tiêu dùng. Tuy nhiên, trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu ngày càng gay gắt, dư địa tăng trưởng của các động lực cũ đang dần thu hẹp, buộc Việt Nam phải tìm kiếm những ngành kinh tế có giá trị gia tăng cao hơn, ít phụ thuộc vào tài nguyên và có khả năng tạo ra nguồn thu ngoại tệ bền vững.